Sinh ngày : 12/06/1990
Chiều cao : 1m64
Cân nặng : 43
Đến từ : Hà Nội
Blog/web :
Blog/web của huyenlizzie
Lớp/Trường : Đại Học Kinh Doanh Và Công Nghệ Hà Nội
Sở thích : Thích học môn toán ,thích được chụp ảnh , diễn xuất trước ống kính , thich đi ăn uống , hát hò , xem phim cùng thím và jerry , thích đọc đôrêmon , thích đi dạo một mình...
Tài năng: : Ca hát , múa , diễn xuất.
Giải thưởng và khen thưởng: : Giải diễn viên xuất sắc nhất trong cuộc thi Idiffirent và được học bổng toàn phần đại học Giggs Hoa Ky`. Đoạt giải thưởng Hoa Trạng Nguyên năm 2008 (giải dành cho học sinh xuất sắc trường ) do Tập Đoàn Tân Tạo-ITA group bảo trợ.
Tham vọng và mục tiêu : Phấn đấu trở thành một siêu kiểm toán ngân hàng trong tương lai . Mơ ước sở hữu được một quán cafe giành cho teen như Mr Lâm Nguyễn.
Link :
http://missteen.vn/2009/thisinh/huyenlizzie.miss
Cảm nhận:
Người ta thường nói rằng : điều gì mất đi rồi, mới thấy hối tiếc , cái gì đã qua đi sẽ không bao giờ lấy lại được. Tôi đã thấm nhuần câu nói ấy sau khi bà nội tôi qua đời.
Khi còn sống , bà vẫn thường ở bên cạnh tôi, thì tôi đã không nhận ra được giá trị đích
thực khi có một người bà là quan trọng như thế nào? Rồi đến khi bà mất đi , thì tôi mới nhận ra đó là một sự mất mát rất lớn mà giờ tôi mới cảm nhận được. Trước đây , mỗi lần được bằng khen hay học bổng bà là người mà tôi luôn khoe, nhưng giờ đây
tôi không còn có cơ hội để khoe và tự hào với bà về những thành tích học tập của mình nữa ….!
Giá như thời gian quay trở lại để tôi có thể hiếu thuận với bà hơn, giá như lúc bà còn sống tôi biết mở lòng với bà nhiều hơn nữa, tâm sự với bà nhiều hơn, và giá như bây giờ có một điều ước thì tôi ước rằng sẽ đươc nghe bà mắng mỏ và trách móc nhiều hơn ,để tôi lại được nghe giọng nói của bà thêm nhiều lần nữa , giá như trước đây mỗi chút thời gian thừa ra tôi chủ động đến và ở bên bà nhiều hơn để tôi có thể hiểu, gắn bó với bà nhiều hơn nữa…
Thời gian không bao giờ trở lại- khi cái gì đó bị mất đi rồi ta mới nhận ra giá tri thực của nó ! Tôi nhận thấy mình đánh mất một điều…. ! Đó là trước kia vẫn chưa gần gũi và dành tình cảm nhiều hơn cho bà tôi! để giờ đây lòng vẫn thấy luyến tiếc những điều chưa làm được cho bà! và cảm thấy nhớ về bà nhiều hơn!
Bà đã mất đi không còn bên tôi nữa! Nhưng những tình cảm,hình ảnh , lời dạy của bà để lại tôi sẽ vẫn luôn nhớ! trân trọng! và gìn giữ….!Bởi vì :”Sống trên đời cần có một tấm lòng”
Comment: